CÔNG VINH VÀ Sự THấT KHÓ TIN Về "BÀN THắNG VÀNG" ở AFF CUP 2008

“Sân Mỹ Đình nổ tung, tôi túa phăng cái áo đang mặc rồi chạy điên cuồng đi xuống đường biên, trong khohình ảnh tương khắc hạnh phúc duy nhất trên đời”.

Bạn đang xem: Công vinh và sự thất khó tin về "bàn thắng vàng" ở aff cup 2008


*
Cú đánh đầu làm bàn thắng đưa ra quyết định của Công Vinch, mang về chức vô địch AFF Cup 2008 mang đến đá bóng toàn quốc. Ảnh: Hoàng Hà.

Tiền đạo Lê Công Vinh nhắc cực kỳ chi tiết hồ hết cốt truyện của trận chiến này vào cuốn từ truyện Phút 89 của anh ý (tác giả Trần Minc chấp cây bút, Phương Nam Book với NXB Thế giới phân phát hành).

Được sự gật đầu đồng ý của Phương Nam Book, Zing trích đăng 1 phần cuốn trường đoản cú truyện của Lê Công Vinh đề cập về diễn biến hai trận phổ biến kết kỷ niệm này:

Từ Singapore, Shop chúng tôi đi trên chuyến bay quý phái Đất nước xinh đẹp Thái Lan, lúc Giáng sinch đã giáp ranh. Ông Nguyễn Trọng Hỷ, Chủ tịch VFF lúc ấy, gồm thanh lịch thăm và phát vài trăm đô tiền thiên lí cho những bạn bè. HLV Calisto lớn trong một buổi họp team sẽ nói: - Ngày mai bọn họ đã nạp năng lượng Thái 3-0. Các anh biết vì sao không? Vì Thái vào chung kết trước bản thân, chúng ta thấy mình ăn uống Singapore thì vô cùng mừng. Các cầu thủ Thái cười với nói với nhau: "Vậy là vô địch rồi". Bởi bởi Thái chỉ sợ Singapore chđọng đâu tất cả ngán bản thân. Các anh hoài nghi ư? Ngày mai, các cầu thủ Thái vào sảnh, mồm đã nnhì kẹo cao su cùng chân đi giầy những color. Và bầy bọn họ chả thèm nhìn các anh vào đâu cả.

Mọi cthị trấn ra mắt kế tiếp trái nhiên quả như Calisto lớn nói. Đây cụ thể là một trong tư tưởng lợi sợ, chính vì vào thời điểm năm 2008 ấy, bài toán cầu thủ sở hữu giày nhiều màu sắc cũng là hơi bình thường. HLV Calisto theo dõi và quan sát Đất Nước Thái Lan đá, tất nhiên cũng biết các cầu thủ Thái gồm kinh nghiệm nhai kẹo cao su thiên nhiên.

Chúng tôi thì triệu tập luyện tập, đâu bao gồm lưu ý những tiểu tiết những điều đó. Đến Lúc ra Sảnh thấy ông thầy bản thân nói đúng chóc, ko không giống gì Gia Cát Lượng tiên đoán thù thời tiết, thì rất là nể phục. Và dựa vào vậy, áp lực đè nén dù bắt buộc thi đấu trên Sảnh Thái trọn vẹn tan biến hóa. Ai vẫn muốn cho tất cả những người Thái biết tay vì dám coi thường cả nước.

*
Cuốn nắn trường đoản cú truyện "Phút 89" của Lê Công Vinh nói đến bóng đá, tình thân, tình bạn của trung phong khét tiếng này.

Đấy là một trong cuộc đấu vừa giỏi lại vừa may. Dương Hồng Sơn, vào giải đấu để đời của anh ý, đang cản phá lần chần từng nào trộn kết thúc điểm của Thái. Chiều ngược chở lại, cứ đọng toàn nước phản nghịch công là Thái choáng ngợp. Lúc bấy giờ, lối đá của đất nước hình chữ S đã đoạt đến cả độ nhuần nhuyễn, những cầu thủ hiểu nhau với phần nhiều ai ai cũng được điểm rơi tư thế. Sau lúc Vũ Phong mở tỷ số từ một quả tiến công đầu, tôi chính là bạn nhân đôi cách trở.

khi bóng cho chân tôi sau đó 1 pha thoát xuống cùng chuyền ngang hết xảy của Việt Thắng, tự nhiên tôi cảm giác vừa vui vẻ, vừa hồi vỏ hộp. Tôi chưa xuất hiện 1 bàn chiến thắng làm sao trên giải, và bây giờ trước mắt tôi là tấm che lưới trống của Vương Quốc Của Những Nụ cười. Lúc Thắng ngóng thủ môn ra thật xa rồi mới đẩy trái trơn quý phái đến tôi, quả tình tôi không dám giảm. Cơ hội giành chiến thắng ngay lập tức trên khu đất xứ sở của những nụ cười thân thiện phụ thuộc vào quá lớn vào trộn bóng này, buộc phải tôi chặn lại đến cứng cáp. Bóng trong tầm chân rồi, tôi rướn lên với bớt vào lưới trống. Các bè cánh sẽ làm cho toàn bộ phần đa phần việc vất vả tốt nhất, với tôi chỉ bài toán đặt dấu chnóng lên đầu chữ "i". Sau trận chiến, tôi vẫn Call đây là bàn chiến hạ đặc biệt quan trọng tuyệt nhất đời mình.

Kết thúc hiệp 1, chúng tôi cực kỳ hoan lạc. Và trọng trách của hiệp 2 là bảo toàn thành quả. Thái rứa tràn vào, mà lại bọn họ chỉ gỡ được một bàn vị công của Ronnacnhì. Chúng tôi chỉ còn phương pháp giấc mơ tất cả 90 phút nữa.

Calisto lớn trước trận sáng sủa là vậy, mà lại sau thời điểm cuộc đấu khép lại thì hết sức thận trọng. Và ông ban hành một lệnh cấm: cnóng cười. Ông nói:- Có ai vắt Cúp đưa cho những anh không nhưng cười? Tôi biết các anh hết sức vui, cùng đấy là mùa Giáng sinch. Nhưng tôi mong muốn những anh tôn trọng tôi, tôn kính địch thủ. Hãy chỉ cười Lúc chúng ta cố trên tay chiếc Cúp.

Xem thêm: Khoa Sư Phạm Trường Đại Học Sư Phạm Đà Lạt, Lycée Yersin

Mấy ngày tự lượt đi cho lượt về, Calisto không ngủ được. Và chúng tôi luôn thấy ông trực thuộc điếu dung dịch bên trên môi. Ông không cho Shop chúng tôi ra phía bên ngoài nữa. Nếu nhỏng lượt đi, ông mong muốn Shop chúng tôi thật dễ chịu thì đến lượt về, ông hy vọng chúng tôi nên hết sức tập trung. Ông biết chắc chắn rằng chúng tôi đang yêu cầu chạy không ít ngơi nghỉ Mỹ Đình. Đấy là giải pháp độc nhất nhằm Cửa Hàng chúng tôi kềm tỏa đối thủ rộng mình về đẳng cấp.

HLV Peter Reid tuyên ổn cha Vương Quốc Nụ Cười đủ sức chiến thắng lại với chiếm Cúp ngay trước việc tận mắt chứng kiến của người hâm mộ đất nước hình chữ S. Nhưng lần này, Calisto lớn không đem phát ngôn ấy làm tâm lý chiến nữa.Caliskhổng lồ không giấu sự stress cũng chính vì VN vẫn đứng trước 1 thời cơ lịch sử vẻ vang. Bản thân Calislớn cũng đứng trước khohình ảnh tự khắc lịch sử của riêng rẽ mình, cùng với danh hiệu đáng nhớ nhất của việc nghiệp chũm quân. Ông lôi kéo ý thức binh sĩ sinh sống mỗi cầu thủ, gồm trở ngại cũng ko lo ngại.

Sau này, tôi sẽ xăm hình một chiến binh quả cảm lên bắp tay mình. Tôi vô cùng say đắm bộ phim 300, nói về cuộc chiến của Leonidas và chỉ còn 300 đồng chí Sparta chống lại hàng vạn quân Ba Tư xâm lăng. Tương quan lại về lực lượng của đất nước hình chữ S đối với Vương Quốc Nụ Cười tất nhiên không quyết liệt mang đến gắng. Nhưng trận lượt về của Shop chúng tôi vẫn là 1 bản hùng ca.

Trong vượt khđọng, bọn họ đang nếm trải quá nhiều gần như trái đắng nghỉ ngơi bình thường kết, vào thời khắc cứ ngỡ cửa ngõ thiên đường sẽ msinh hoạt. Làm sao bao gồm fan hâm mộ Việt Nam làm sao quên được pha ghi bàn bởi lưng của Samày Kumar làm việc bình thường kết Tiger Cup 1998, ngăn một cầm cố hệ tốt rất đẹp của bọn họ lên ngôi Vua Đông Nam Á.

Làm sao hoàn toàn có thể quên được thất bại cùng với chính Vương Quốc Nụ Cười sống SEA Games 22, nơi tôi yên cầu xúc cảm thi đấu quốc tế lần đầu tiên. Thất bại không lúc nào dễ dàng nuốt trôi, nhưng lại thất bại sinh sống trận tầm thường sệt lại càng đắng chát. Nó nlỗi một dấu sẹo, mãi ko khi nào ngay tắp lự da.

*
Khohình ảnh xung khắc láng llấn sâu vào lưới Vương Quốc Nụ Cười sau cú đánh đầu ngược của Công Vinh. Ảnh: Hoàng Hà.

19h trận bình thường kết bắt đầu diễn ra, tuy nhiên Sảnh Mỹ Đình tất cả mức độ đựng 40.000 fan đã có bao phủ bí mật tự trước kia một giờ. Bầu bầu không khí vào sảnh hầm hập nóng, bất chấp giá bán lạnh của ngày đông giá rét Hà Nội Thủ Đô. Hòa xứ sở của những nụ cười thân thiện, cho dù đá bên trên sân bên, tất nhiên cũng là một trong những trọng trách gian cạnh tranh. Một đợt tiếp nhữa, Calislớn vạc mang đến hầu như cầu thủ ra sảnh một lá cờ sơn hà thu nhỏ tuổi. Ông bảo hãy nhét nó vào fan, để biết sơn hà luôn bên mình, để tìm hiểu thiên chức linh nghiệm của từng cầu thủ.

Mỗi trận chiến phần đa chỉ có 90 phút, tuy nhiên đây chắc rằng là trận đấu nhiều năm độc nhất vô nhị lịch sử dân tộc. Bởi Thailand liên tiếp thúc ép và nước ta luôn luôn yêu cầu kháng trả vất vả. Mọi thứ càng trở ngại sau khi Teerasil Dangdomain authority mnghỉ ngơi tỷ số ngay lập tức phút ít sản phẩm công nghệ 21. Thế trận căng như dây bầy vì hôm nay, ai cũng hại chiến bại thêm 1 bàn.

Thái khôn cùng dạn dĩ, nhưng lại bọn họ làm rõ chúng tôi có thể làm phản công lợi hại như thế nào. Trận đấu cứ vắt nhưng mà trôi mang lại phút ít bù giờ sản phẩm công nghệ 4, phút bù giờ cuối cùng của cuộc chiến thì tôi đem đến một trái đá pphân tử chếch bên cánh trái.

Càng nghĩ lại, bắt đầu càng thnóng thía bởi sao fan ta lại Call Caliskhổng lồ là "phù thủy". Bởi vì chưng ông luôn luôn gồm có tính liệu không nhiều người gọi, tuy vậy lại hết sức hiệu nghiệm. Trận phân phối kết lượt về với Singapore, ông tung Quang Hải vào sân để Hải "gà" làm bàn độc nhất mang VN vào phổ biến kết. Đến trận tầm thường kết lượt về cùng với Vương Quốc Của Những Nụ cười, ông duy trì Minch Pmùi hương bên trên ghế dự bị mang đến tận phút ít máy 60 mới tung vào gắng Minch Châu.

*
Đội tuyển cả nước ăn uống mừng chức vô địch AFF Cup 2008. Ảnh: Bongdaplus.

Và Minc Pmùi hương chính là tín đồ triển khai trái bớt phạt lịch sử dân tộc ấy. Tôi cố di chuyển về cột dọc ngay gần để cuốn hút, vị nghĩ Minc Pmùi hương đang đá về cột xa. Nhưng trơn đi mang lại vị trí của mình, dù cảm giác rõ một chiếc đẩy nhẹ, tôi vẫn vắt nhảy lên nhằm va nguồn vào trơn. Phần còn lại, nlỗi báo chí vẫn hay nói, đang trở thành lịch sử hào hùng.

Sân Mỹ Đình nổ tung, tôi dỡ phăng mẫu áo đã mặc rồi chạy điên cuồng đi ra đường biên, vào khohình họa xung khắc hạnh phúc độc nhất vô nhị bên trên đời. Không khi nào tôi đánh đổi cảm hứng ấy với ngẫu nhiên sản phẩm gì khác. Vỡ òa, vơi nhõm, vui vẻ, tán thành, toàn bộ hòa lẫn làm cho một. Cả một giải tôi chỉ ghi tất cả nhị bàn, cùng đây là hai bàn sinh hoạt hai trận tầm thường kết.

Làm sao tri ân hết được tín đồ thầy tuyệt đối hoàn hảo đã sinh sống cạnh bản thân, các bè cánh đang sát cánh đồng hành sống đều trận cầu sinh tử và hầu như CĐV cuồng nhiệt tê. Họ là những người dân khó tính nhất, tuy vậy cũng chính là đáng yêu và dễ thương nhất.

Tôi cứ chạy đi, mặc thây đôi chân gửi mình mang đến đâu thì cho tới. Phải mất một hồi, tôi new hoàn hồn trở về Sảnh bóng để cuộc đấu hoàn toàn có thể khởi đầu lại. Tôi cuống cuồng tìm dòng áo sẽ lỡ tay văng đi đâu mất. Một bè bạn chuyển tôi loại áo phú, nhưng mà điều đó không hề quan trọng nữa. Tôi còn chưa kịp mang áo vào thì trọng tài đang thổi còi chấm dứt cuộc chiến.