Dấu chân trên cát biển

Chính trịXã hộiKinc tếThế giớiDu lịchVnạp năng lượng hóaThể thaoquý khách phát âm viếtĐời sốngPháp luậtKhoa học tập - Công nghệ
Khu phượt Bắc bán đảo Cam Ranh: Sở Xây dựng Khánh Hòa đề xuất dừng, tạm dừng một số trang bị án quy hoạchVIDEO: Bài ca Công an Khánh HòaTăng cường công tác làm việc cai quản, đảm bảo rừngNuôi cá btrần đưng bằng thức ăn công nghiệpKhông chủ quan vào chống, phòng dịch Covid-19Học sinch toàn thức giấc tựu trường ngày 29-8, riêng biệt lớp 1 ngày 22-8Tình trạng xâm chiếm vỉa hè cổ để mua sắm ở chợ Khánh Vĩnh: Sẽ bức tốc đánh giá, xử lý


*


*

*

Những nhỏ sóng mài miệt có tác dụng bãi biển nhanh chóng mai phẳng như mặt gương như dải lụa kéo dài tít tắp. Ta hăm hnghỉ ngơi chạy, số đông vết chân in vào mèo tinc khôi nlỗi một loại nhạc dài vô tận… Ta cứ đọng chạy, chạy mãi, cho tới một thời gian khía cạnh ttách lên, bãi biển đầy bạn, ngohình họa lại sau sườn lưng thấy xum xuê dọc ngang những vết chân, vệt chân ta nhòa đi. Và cho tới một dịp nữa thì các vệt chân ck lên vết chân, để lốt chân ta bặt tăm.

Bạn đang xem: Dấu chân trên cát biển

*

Ảnh: G.C

Bãi biển cả cũng như mẫu đời đông nghịt, rậm rạp đầy đủ cẳng bàn chân. Bàn chân ta lẫn trong nlẩn thẩn vạn phần đông lốt chân, tung thay đổi trong mẫu đời mau lẹ. Chợt ghi nhớ về một câu thơ đầy chất suy tư: “Có lúc nào vào chiếc đời tấp nập/Ta vô tình đi lướt qua nhau/Bước lạnh lùng chẳng ngờ sẽ để mất…”. Lại bỗng nhiên nhớ vẫn gọi đâu lời nói, trong đời chẳng tất cả gì vô tình, để có gặp gỡ nhau phần đa là tất cả căn nguyên. Chỉ có điều hữu duim hữu sự, vô duyên yên thân, cấp thiết chống cầu. Vậy nên gồm đi lướt qua nhau thì cũng chính là tự nhiên thôi.

Xem thêm: Bot Protection - Bản Đồ Hành Chính Tỉnh Bà Rịa

Nhìn dấu chân mình chảy biến chuyển trong muôn vạn dấu chân, thoải mái và tự nhiên trong đầu vẩn vơ câu hỏi: Ta là ai, ta vẫn chỗ nào vào bãi tắm biển nhàu lốt chân người, trong loại đời ngược xuôi hối hả? Câu hỏi ấy cứ ngỡ đơn giản và dễ dàng cơ mà hóa ra đang khiến bao cố kỉnh hệ phải trăn uống trnghỉ ngơi suy tứ. Gần 600 thời gian trước, quý ông Hamlet cứ đau đáu câu hỏi Tồn tại hay không tồn tại… Thì cũng chỉ với tiếp nối bốn tưởng từ bỏ 2.000 năm kia của Trang Tử Lúc ông cứ đọng vẩn vơ cùng với giấc mộng bướm hóa ra ta hay ta đã hóa bướm, cho dù mỗi người một phương pháp diễn tả hàm ý của chính mình vào hành trình dài đi tìm kiếm phiên bản thể của bản thân.

“Chẳng bao gồm ai tẻ nphân tử nghỉ ngơi trên đời, từng số phận cất một trong những phần định kỳ sử…” - ta đã hình dung lúc đại trượng phu thi sĩ tín đồ Nga Eptushenko viết những loại này, dĩ nhiên đang dần lang thang bên trên bãi biển nào đó, cũng quay trở lại quan sát xem dấu chân bản thân in vào cat thành một mặt hàng dài trong nắng nóng mai lặng ả. Là bãi biển nào cũng cát trắng xóa, nắng quà thôi…

Cứ mãi lang thang trên bãi tắm biển, vết chân ta ck lên lốt chân ai. Rồi một đợt sóng xô bờ, xóa đi tất cả, giữ lại một bến bãi mèo phẳng lì, nguim sơ. Và lại ban đầu phần đông bước chân tiếp diễn mọi bước chân… Cho con sóng mài miệt xô bờ, trả lại đa số tinh khôi.