Hoàng Trung Thông

Nhà thơ Hoàng Trung Thông (1925-1993) còn có hồ hết cây bút danh khác ví như Đặc Công, Bút Châm, quê quán buôn bản Quỳnh Đôi, thị xã Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An, nguyên là hội viên Hội Nhà văn VN, Viện trưởng Viện Vnạp năng lượng học tập (Việt Nam).

Bạn đang xem: Hoàng trung thông


Hoàng Trung Thông tđam mê gia cách mạng từ bỏ trước 1945 vào phong trào Việt Minh, từng phụ trách các chức trách: cán bộ âm nhạc của quần thể uỷ Liên khu vực IV, tỉnh uỷ viên tỉnh uỷ Nghệ An, uỷ viên Tiểu ban Vnạp năng lượng nghệ Trung ương; tlỗi ký toà biên soạn tập san Văn uống nghệ trực thuộc Hội Văn nghệ Việt Nam; tổng biên tập báo Vnạp năng lượng nghệ, báo Tác phđộ ẩm mới của Hội Nhà văn Việt Nam; Giám đốc Nhà xuất phiên bản Văn uống học tập, Vụ trưởng Vụ Vnạp năng lượng nghệ ở trong Ban Tulặng huấn Trung ương; Viện trưởng Viện Văn uống học (1976-1985). Toplist.vn xin reviews gần như bài xích thơ tuyệt của ông.


Bài thơ


Anh công ty nhiệm

Nắng chiều thấp thoáng ngọn cây treSóng lúa bát ngát cuộn đổ vềAnh cùng tôi bước trên đê nhỏÁo nâu bạc mầu bay với gióAnh giơ tay vẽ giữa đồng xanhVẽ cả ngày mai thành bức tranhKìa mẫu mương chảy cầu đương bắcLò gạch men xây cao, mặt đường trực tiếp tắpNơi trên đây kho thóc công ty chăn nuôiTiền sẽ lo xong khu đất cắn rồiChân vẫn bước hồ hết mồm vẫn nóiPkhá cun cút lòng anh nlỗi gió thổi

Anh cai quản nhiệm sẽ bố nămBa năm đồ lộn thuộc nặng nề khănCó mùa mạ cháy đồng khô cạnMười bậc nước trèo lên ruộng hạnCó mùa lúa chín lụt tràn quaLại cần nghiêng đồng hắt nước raNgười những, ruộng ít trâu bò ítChạy ngược chạy xuôi lo rối rítNgoài tía mươi tuổi máu đương sôiKhông chịu đựng bó tay đứng ngó trờiXoay mùa, gửi vụ, tăng năng suấtThiếu đất lên rừng tay tan vỡ đấtCòn nhiều nếp cũ thói riêng rẽ tâyTrăm mồm, trăm con người, trăm dòng gayHõm mắt thâu tối lo việc xãGió rét mướt đường trơn tuột, chân bấm đáHết làng, không còn ruộng thôi đi vềMiệng nói, tay làm, tai lắng ngheCùng bao bằng hữu, anh đi trướcĐứng mũi chịu đựng sào đầu gió ngượcCó tối nằm nghĩ về chình ảnh gieo neoVợ yếu, nhỏ đông, chưa hết nghèoNhưng rồi thấy rõ lối đi tớiNước nổi lo bỏ ra 6 bình chẳng nổiLại dấn thân câu hỏi lòng say sưaHết sớm thôi chiều nắng và nóng lại mưa”Ơi anh củ nhiệm! Anh công ty nhiệm”Bao giờ đồng hồ quan tâm, lời cảm mếnTay anh thế chặt tay thôn viênXốc cả trào lưu vững tiến lên

Anh cùng tôi bước bên trên đê nhỏÁo nâu bạc mầu bay với gióMắt tôi ôm hết cả đồng xanhCả dáng vẻ hình anh thành bức tranh

4-1962


*
Ảnh minh họa (mối cung cấp internet)

Bài ca đổ vỡ đất

Chúng ta đoàn áo vảiSống cuộc sống rừng núi bấy ni.Ðồng xanh ta thiếu hụt đất cày.Nghe rừng lắm khu đất lên đây với rừngTháng ngày ta hiến đâng phổ biến.Vun từng luống đất cuốc từng cội cây.

Ðường xa ta tới đâyTrên đồi cây khát nắng.Giữa hai dòng suối vắngÐoàn ta vui cấy cày.

Bàn tay lao độngTa gieo sự sốngTrên từng đất thô.Bàn tay chăm chỉ.Mặc dù nắng nóng cháyKhoai phong tLong thắm rẫyLúa cấy xanh rừng.Hết khoai nghiêm ta lại gieo vừng.Không mang đến khu đất nghỉ ngơi, không xong tay ta.

Suối rã xung quanh taTiếng suối ngân ngaHòa theo gió núi Ta đào mương mnghỉ ngơi suốiTuổi ta là phần đa tuổi đấu tranhCho mặc dù bạc áo nông binhVẫn còn vỡ lẽ khu đất cấy xanh núi đèo.

Chyên ổn reo trong lá.Hòn đá chông chênh.Chúng ta một tấm người nghèo.Giữa chiều nắng gió.Ðào cây cuốc cỏTỉa đỗ tLong khoách.

Ngày còn dàiCòn dai sức ttốt.Cuốc càng khỏe khoắn.Càng dễ dàng cày sâu.Hát lên! ta cuộc mang lại mauNhanh tay ta cuốc ta đào khu đất lên.Bàn tay ta làm ra vớ cảCó mức độ tín đồ sỏi đá cũng thành cơm.

Ta vui mùa lúa thơm.Ta mừng ngày quả chín.Gửi ra bạn chi phí tuyếnDiệt kẻ thù, gối đất nằm sương.

Máu ai nhuộm thắm sao tiến thưởng.Mồ hôi ta đổ xuống mặt hàng rau củ tươi.

Rừng xanh xanh cả máu tín đồ.Còn màu lúa tốt còn tươi áo chàm.

Xem thêm: Bộ Phận Sinh Dục Bé Gái Sơ Sinh Tại Nhà, Bộ Phận Sinh Dục Của Bé Gái Bị Sưng Có Nguy Hiểm

1948

Trích đoạn bài xích thơ này được sử dụng trong sách giáo khoa tập đọc trong tương đối nhiều năm.


*
Hình ảnh minc họa (nguồn internet)

Những cánh buồm

Hai phụ thân con bước tiến trên cátÁnh khía cạnh trời rực rỡ tỏa nắng biển khơi xanhBóng thân phụ lâu năm lênh khênhBóng bé tròn cứng rắn,

Sau trận mưa tối rả ríchCát càng mịn, biển cả càng trongCha dắt bé đi bên dưới ánh mai hồngNghe con bước, lòng vui phơi chim cút.

Con hốt nhiên rung lắc tay phụ vương khẽ hỏi:“Cha ơi, sao xa tê chỉ thấy nước thấy ttránh,Không thấy nhà, ko thấy cây, không thấy tín đồ sinh sống đó?”

Cha mỉm cười cợt xoa đầu bé nhỏ:“Theo cánh buồm đi mãi cho nơi xa,Sẽ bao gồm cây, bao gồm cửa ngõ, có nhàVẫn là quốc gia của taỞ địa điểm kia phụ vương không hề đi mang lại.”

Cha lại dắt con đi bên trên cát mịn,Ánh nắng nóng tung đầy vaiCha trầm dìm nhìn mãi cuối chân trờiCon lại trỏ cánh buồm xa hỏi khẽ:“Cha mượn đến nhỏ cánh buồm White nhé,Để con đi!”

Lời của nhỏ giỏi giờ đồng hồ sóng thì thầm thìHay giờ của lòng phụ thân từ bỏ một thời xa thẳmLần trước tiên trước biển cả khơi vô tậnCha chạm chán lại mình trong giờ đồng hồ khát vọng nhỏ.


*
Hình ảnh minh họa (mối cung cấp internet)

Bao giờ đồng hồ trlàm việc lại

Các anh đi Ngày ấy đã lâu rồi Xóm thôn tôi còn ghi nhớ mãi Các anh đi Bao giờ quay trở lại Xóm buôn bản tôi trai gái vẫn hóng ý muốn Làng tôi nghèo Nho bé dại bên sông Gió bấc ghẻ lạnh Thổi vào mái rạ Làng tôi nghèo Gió mưa tơi tả Trai gái trong làng mạc vất vả xuôi ngược Các anh về mái nóng đơn vị vui Tiếng hát câu mỉm cười Rộn ràng thôn bé dại Các anh về tưng bừng trước ngõ Lớp đàn em hớn hsống theo sau Mẹ già bịn rịn áo nâu Vui lũ bé nhỏ dại rừng sâu new về Từ sườn lưng đèo Dốc núi mù che Các anh về Xôn xao xóm tôi nhỏ xíu bé dại Nhà lá 1-1 sơ Nhưng tấm lòng rộng lớn msinh sống Nồi cơm đun nấu dsinh sống Bát nước chè xanh Ngồi vui đề cập cthị xã trung ương tình cùng nhau Anh tiếng tấn công giặc chỗ nào Chiềng Vàng, Vụ Bản, xuất xắc vào Trị Thiên Làng tôi thắng lợi vụ chiêm Lúa thêm xanh ngọn gàng, khoai lên thắm vồng Giảm tô hai vụ vừa xong Đêm tối ánh đuốc dân công rực con đường Dẫu rằng núi gió đèo sương So anh tiết nhuộm mặt trận thnóng đưa ra

Bấm tay tính buổi anh đi Mẹ hay vẫn nhắc: biết lúc nào về? Lúa xanh xanh ngắt chân đê Anh đi là để giữ lại quê cửa hàng mình Cây đa, bến nước, sảnh đình Lời thề nhớ buổi mkhông nhiều tinh xuất hành Hoa cau thơm ngào ngạt đầu nương Anh đi là giữ lại tình thương thơm dạt dào

Các anh đi Khi như thế nào trở về Xóm làng tôi Trai gái vẫn chờ mong mỏi Chờ mong mỏi chiến dịch thành công xuất sắc Xác thù hóa học núi mặt sông đỏ cờ Anh đi chín đợi mười ngóng Tin hay thắng trận, bao giờ về anh?

Trích đoạn bài bác thơ này đã có thực hiện vào sách giáo khoa tập phát âm cấp cho I trong không ít năm.


Đọc thơ Bác


*
Đọc thơ Bác

Trên hồ Ba Bể


*
Hồ Ba Bể

Tiếng sáo

Em bé bỏng bên trên mình trâuNgồi thổi cây sáo sậyTiếng sáo ngân xa mãiĐàn trâu đi đủng đỉnh, cúi đầu…

Đàn trâu đi mồm nhai cỏ xanhMấy nhỏ chyên nhảy đầm nhót trên cànhMặt trời lên bờ tre sương lóng lánhTiếng sáo em đánh thức cả bình minh.

Tiếng sáo em: bài xích ca gọi nghéTiếng sáo em: khúc hát điện thoại tư vấn bêBê nxịt tung tăng theo bước mẹTiếng sáo em: hơi thngơi nghỉ của đồng quê.

Tôi ý muốn thay đổi rất nhiều tháng ngày mơ mộngLấy một phút ít em ngồi thổi sáo trên bản thân trâuMồ hôi rơi vầng trán em black bóngGiọt giọt mồ hôi tôi thấy đâu.

Trong gió mai giờ đồng hồ sáo em ngân dàiNhỏng cánh cò bên trên đồng xanh sóng vỗVầng trán em giọt những giọt mồ hôi rơiTiếng sáo dắt bọn trâu ra bến bãi cỏ.

1962

Theo: NXB Kyên ổn Đồng


*
Ảnh minh họa (mối cung cấp internet)

Gió biển

Gió mặn điện thoại tư vấn tôi về cùng với biểnNhỏng ngày xuân call én cất cánh vềHàng thông sóng vỗ. Chao xao xuyến! Tôi đứng không bến bờ gió tứ bề.

Gió gió! Mặt ttách căng ánh đỏCánh buồm căng ngực vút ít ra khơiMặt nước đại dương căng đầy sóng vỗMáu phập phồng căng giữa tlặng tôi

Bấy lâu bụi đậy vào chống nhỏ dại Lấy cánh quạt nai lưng làm cho cánh gió Bây giờ đồng hồ biển thổi gió bao laLảo đảo thuyền tyên ổn chừng ý muốn vỡ.

Bấy lâu soi nhẵn khía cạnh hồ nước xinh Chút ít sóng lăn uống tnạp năng lượng cũng rợn bản thân Bây tiếng tám phía ttách tung sóng Như cuốn tín đồ cất cánh thành vệ tinh

Tôi tắm gió, tắm ttách, tắm rửa sóng Biển khơi ơi! Lồng lộng gió đông Thịt da tôi ngnóng đầy gió mặn Nlỗi cánh buồm nâu ngnóng gió nồng.

1960


*
Hình ảnh minh họa (mối cung cấp internet)

Nếu tôi chết

Nếu tôi chếtĐừng bao gồm aiKhóc lóc làm cho gìThế là hếtĐừng có ai bi

Nằm bên dưới mồTôi ngượng ngùngChỉ nhớ khúc tình siNếu tôi chếtĐắp điếm ngôi mồ tôiVà anh xuất xắc chị đã viếtGiữ lòng trong veo đời

Đã rộng sáu muơi tuổiTôi chỉ cười cợt thôiĐỗ Phủ đã từng nóiNhân sinch thập kim cổ hy