PHIM CÔ CHỦ NHỎ XINH ĐẸP CỦA TÔI

Video Thời sự Tôi viết Thế giới Văn hóa Giải trí Thể thao Đời sống Tài chính - Kinc doanh Giới ttốt Giáo dục Công nghệ Game Sức khỏe mạnh Xe Thời trang tthấp quý khách đọc Quý khách hàng nên biết
Video Thời sự Thế giới Tài thiết yếu - Kinc doanh Đời sinh sống Vnạp năng lượng hóa Giải trí Giới ttốt giáo dục và đào tạo Thể thao Sức khỏe mạnh Công nghệ Xe trò chơi Thời trang trẻ Bạn phát âm
*

Nên giờ đây tôi new ngồi vào quán cafe với những người bọn ông này. Người bọn ông tên Lam và tôi không muốn nhắc tới tên ck mình. Thôi được rồi, tôi đã Call ck mình là Lâm. Bọn họ cứ có gì như là nhau cùng khác nhau, đầy đủ gã bầy ông ấy. Nếu quan sát họ như những thành viên fan thì bọn họ khác biệt, còn theo cách lũ bà nhìn bọn ông thì họ là một, ngủ cùng với ai cũng vậy. Phụ nữ giới có thể suy xét theo hướng này, để không một ai cảm giác tội tình các lần muốn ngủ với người khác ngoại trừ chồng bản thân. Tôi đân oán đàn ông đã làm cho nắm trước thanh nữ mặt hàng cầm cố kỷ ni rồi. Ừ năng lực cao là ông xã tôi sẽ ngủ cùng với ai đó quanh đó TP. hà Nội, anh ta chưa xuất hiện ý định quay trở lại TP Sài Gòn.

Bạn đang xem: Phim cô chủ nhỏ xinh đẹp của tôi

Cô phục vụ có coffe mang lại, tôi thôi quan sát chằm chặp vào mặt Lam. lúc cô ta ôm chiếc khay đi, Lam tức khắc phóng ánh mắt theo.

“Cô ấy biết anh”, Lam rì rầm vào tai tôi.

“Người yêu thương cũ à?”

“Bạn gái cũ của một bạn các bạn anh”.

Từ quầy bar chú ý thẳng đến vị trí công ty chúng tôi ngồi không tồn tại gì bịt chắn. Sau sống lưng tôi là một trong những kệ sách lộn xộn đầy đủ những thể loại phong cách thiết kế, vnạp năng lượng học, y khoa… Tôi chưa từng gisinh hoạt ngẫu nhiên ấn phẩm nào ra xem. Mười lăm phút ít sau, tôi đưa thanh lịch bàn không giống, trước mặt là chồng sách cũng hầu như các loại sách tương đồng nlỗi bên trên kệ bên kia. Lam bưng ly cà phê của anh ấy theo, vẫn chọn ngồi ở bên cạnh tôi thay vày đối diện, chân vẫn thỉnh phảng phất cạ vào nhau. lúc im vị rồi, tôi ước gì mình đang không di dịch thì rộng.

“Ngồi thêm một lát nữa thôi, bản thân đang tra cứu phương pháp thoát ra khỏi đây”, tôi tự nhủ.

Tôi không ngăn uống được mình nhìn về hướng cô Ship hàng đã nghịch mớ giấy ăn uống sau quầy bar. Tôi đang gặp mặt cô các lần mà không thể tốt biết cô gồm kinh nghiệm nghịch giấy. Bất giác, cô ngước lên nhìn tôi, khẽ cười. Tôi quá bồn chồn đành giơ dòng ly vẫn cạn về vùng phía đằng trước, ra hiệu mang lại cô góp bản thân rót nước. Cô lẹ xóm đi mang lại châm nước vào cả hai ly, mặc dù ly của Lam còn thừa nửa. Lam đang mắc với chiếc điện thoại cảm ứng của bản thân, hai con mắt vẫn đẹp mắt.

Sau đấy thì một Giao hàng phái mạnh mở ra làm cho mọi câu hỏi này, rót nước, lau bàn với cả thanh tân oán. Cô gái tê không trở lại bàn chúng tôi nữa.

“Trong cửa hàng có một cậu Giao hàng tương đối thân mật cùng với Lâm”, tôi đùng một phát ghi nhớ mang đến cậu Giao hàng đó.

“Vậy à?”

“Nhưng vừa mới đây cậu ta đã ngủ, đúng khoảng chừng thời hạn Lâm đi Hà Nội”.

“Tháng sau anh đi Mỹ, vợ anh đi công tác làm việc còn anh theo vợ” - Lam nói.

Xem thêm: Các Đời Chủ Tịch Tỉnh Khánh Hòa, Tỉnh Ủy Khánh Hòa

“Vậy à?”

“Em có ra Hà Thành không?”, Lam hỏi.

“Không” - Tôi đáp.

“Cứ đi thôi, em cũng đều có việc ko kể đó mà…”

“khi em ra cho tới, tụi em sẽ không tránh được chuyện ấy”, tôi nói, “với em sẽ đầu hàng mất!”.

“Cũng đúng”, anh gật gù, “thực chất nhị chuyện là 1 trong những, bắt buộc tách bóc ra được”.

“Chưa hẳn”.

Tôi đứng phắt dậy, quyết định đi dạo ra đầu đường kiếm tìm cài một bao thuốc lá. khi tôi bước được vài bước, chủ quán là 1 trong người bọn ông trung niên lớn hơn tôi trung bình nhị chục tuổi từ bỏ bên cạnh lấn sân vào, lướt ngang qua tôi. Là một họa sĩ, chồng tôi bảo ráng, có làn domain authority rám nắng và nóng với đậm bạn. Tôi không muốn ngủ với nghệ sỹ, do một fan đàn bà ngủ với 1 fan bầy ông thì nó là việc ngủ với cùng một người lũ ông, còn nếu fan bọn ông ấy tình cờ là 1 người nghệ sỹ, thì mẩu truyện đang trở thành ngủ với cùng 1 người người nghệ sỹ. Cthị trấn cho nên diễm tình, tôi thấy khá nhợn.

“Rớt tiền” - Chủ quán Điện thoại tư vấn đơ ngược tôi lại.

Anh ta nhặt phần lớn tờ giấy vương vãi vãi cùng bề mặt đất rồi đưa lại cho tôi. Người lũ ông này cũng giống như mấy cậu nhân viên cửa hàng, tốt quan sát lén tôi trường đoản cú sau cánh cửa chống rang cafe. Tôi biết, bởi tôi đang quan sát lén anh qua tấm cửa kính ngăn uống tầng 1 với lan can lên tầng nhì. call anh ta là Lãm đi. Lam, Lãm, Lâm… có gì không giống chđọng.

Tôi từng nói cùng với Lam, quán cafe này cđọng ngồn ngộn mùi nam tính mạnh mẽ. Bàn ghế vững vàng, form tnhãi thô mộc cùng các kệ đựng sách bộn bề không mời mọc ai hễ đến. Đặt mình vào cửa hàng, tôi luôn nhận định bị một sức mạnh vô hình đè ngửa, trấn áp, rồi lại được bao gồm sức mạnh vô hình ấy thả trôi vào tự do thoải mái đã được phân vùng. Và tôi thường xuyên ngồi khóc tại đây, nỗi ai oán cũng tự đàn ông ban tặng. Chủ cửa hàng gồm lần tình cờ thấy tôi khóc, anh ta bèn cúi xuống liên tiếp thao tác làm việc nào đó đã dngơi nghỉ tay ngơi nghỉ quầy bar.

Tôi đi một vòng, sau cùng đang tìm kiếm được thuốc lá ở một mặt hàng nước ven mặt đường. Người bán sản phẩm là một trong những thiếu nữ dáng vẻ trung bình năm mươi, có mái tóc bạc trắng. Tôi xỉm chút ít nữa Call chị bằng cô, tuy vậy với bản tính không tự tin giao tiếp với những người lạ, tôi sau cuối đã không Điện thoại tư vấn chị bằng một đại từ bỏ nhân xưng làm sao cả.