Tây Phương Cực Lạc Ở Đâu

*
*
Trong cái thấy biết các hình hình ảnh sự thứ, chúng ta chạy theo khác nhau là gốc vô minh; vào loại thấy biết, thấy chỉ với thấy không khác nhau là Niết-bàn.

Bạn đang xem: Tây phương cực lạc ở đâu


Đứng bên trên pmùi hương diện thực tế vào cuộc sống đời thường, chưa tồn tại ai từng biết rõ nhân loại Tây phương rất lạc ra sao? Và cũng chưa tồn tại ai dám xác định ví dụ hoặc đã từng có lần sinc hoạt ngơi nghỉ cõi đó? Một ví dụ vô cùng thực tiễn, tôi trước đó chưa từng cho non sông Ấn Độ, nhưng lại tôi rất có thể biết qua phim hình họa sách vở hoặc truyền thông media Internet thế giới. Nhờ vậy tôi có thể hiểu rõ đất nước Ấn Độ mà lại không đề xuất đến nơi, kia là 1 trong những sự thật không người nào có thể phủ nhận được. Tuy nhiên, trường hợp quan niệm trái đất Cực lạc là nhân loại lý tưởng phát minh, thì chúng ta đề nghị y cứ vào kinh văn bởi đức Phật Thích Ca Mâu Ni thuyết giảng hơn ba mươi ndở hơi bài xích kinh. Từ đó chúng ta có thể so sánh cùng đối chiếu, nhằm tìm ra tiếng nói của một dân tộc phổ biến và đó là xem xét của riêng cá nhân Cửa Hàng chúng tôi. Sau trên đây chúng tôi trích nguim văn trong Kinch A Di Đà sống phẩm Điện kiện vãng sanh:

- Điều kiện vãng sinh: Này Xá-lợi-phất, bất luận cô gái nam giới, muốn được vãng sinh, thì hãy chăm chỉ, khởi lòng khát ngưỡng, nhớ nghĩ về không bao giờ quên, thực tập quán niệm, “nhất chổ chính giữa bất loạn,” trong vòng một ngày, cho đến bảy ngày. Trong tiếng phút ít này, chổ chính giữa ý bạn ấy đề nghị thiệt yên tĩnh, nlỗi vào thiền khô định, không còn tán loàn, đảo điên mộng tưởng. Đến thời gian tắt thở, Phật A-di-đà, thánh chúng hà sa, dang tay tiếp dẫn, khiến cho được vãng sanh, dự hàng bọn chúng thánh, không hề phân tách phân. Này Xá-lợi-phất, vày thấy được được lợi lạc hà sa vì chưng niệm Di-đà, ta khuyên ổn các vị, hãy nên chuyên trung ương, niệm Phật vãng sinh.

Lời bàn: Trong phần này văn bản chính để quyết định vãng sanh đó là câu “độc nhất vô nhị chổ chính giữa bất loạn” Có lẽ các nhà Phật học cũng đã từng bàn luận về câu này rất nhiều tức là một tâm không loàn. Một trọng điểm không loàn cần từ 1 ngày mang lại đến bảy ngày thì Phật A Di Đà và Thánh chúng vẫn rước về cõi Tây phươngCực lạc? Một thắc mắc được đề ra, trung ương không loàn là gì? Các nhà nghiên cứu thường lầm lẫn khu vực này, vai trung phong không loạn và độc nhất niệm tương ưng khác nhau một ttách một vực. Một lối là còn niệm, một đàng là vô niệm, tuy vô niệm tuy thế vẫn thường biết rõ ràng nói tất yêu đến. Nhất niệm tương ưng tức là câu niệm Phật đó đã thành phiến, thành đá rồi có nghĩa là còn niệm, nhưng lại mà thuần nhất chỉ một niệm. Chữ niệm tại chỗ này có hai nghĩa, một là nhớ, một là niệm danh từ đại khái y hệt như đọc thần chú vậy! Mà còn niệm là còn luân hồi, vô niệm tức vô sinh an nhiên trường đoản cú tại trong mọi hoàn cảnh vày không hề mang đến đi.

Giải thích ý nghĩa Cực lạc Tức là không còn khổ còn vui, những điều đó sẽ đồng nghĩa tương quan với Niết-bàn tức vô sinch. Vô sinh là không còn khổ vui nhưng mà vẫn thường biết. Ai biết? Thì rõ ràng phía trên là chình ảnh giới Niết-bàn chứ không hẳn là cõi nước nữa….Học Kinh Phật chúng ta biết ý sâu xa ở vị trí nào? Nếu luận trên ngôn ngữ thì càng bị ngôn ngữ trói buộc, những nhà Phật học nên phải thoát ra….

-Kế đến chúng ta đang luận về trung tâm, chổ chính giữa thì có nhị phần vai trung phong vọng cùng chổ chính giữa chơn. Tâm là một trong những danh tự ai cũng nói theo cách khác được, tuy vậy chổ chính giữa là gì thì chẳng ai biết ví dụ. Cái nơi bắt đầu của Phật pháp đó là trung khu. Người học Phật pháp phải ghi nhận rõ bắt đầu đó chính là trọng tâm của mình chứ chẳng cần tìm cầu nơi không giống mà được. Trong thực tế cuộc sống đời thường, Phật giáo là nền giáo dục nhân phiên bản, góp cho nhỏ người nhận thấy trọng tâm pháp để giác ngộ, giải thoát và thành Phật ngay địa điểm thân này.

Nhưng trọng tâm chia ra làm cho nhị phần: Tâm crộng còn được gọi là tâm thường xuyên biết cụ thể, trung khu vọng còn gọi là tâm phân biệt hỏng dối. Tâm chơn thế thì không thể dùng lời nói thảo luận, hay ý thức suy nghĩ mà lại được, chỉ thấy nghe tốt biết nhưng mà ko vọng đụng, hình ảnh sự đồ như thế nào thì hiểu ra như vậy đó. Tâm vọng hỏng dối là hay suy nghĩ phân biệt xuất sắc xấu, đúng không nên, ta người…..

Tâm vọng hư dối là "cái phát âm biết phân biệt xuất sắc xấu, đúng sai", xuất xắc nói một cách khác là phần ý thức. Tâm không có hình tướng nhiều năm, ngắn, vuông, tròn, tốt tất cả Màu sắc xanh, đỏ, vàng, white, black, nâu. Chúng ta cấp thiết sử dụng nhỏ mắt cơ mà thấy được tâm; cũng quan trọng sử dụng tay chơn sờ mó rờ chạm được tâm; chỉ thấy cái tác dụng của nó qua mắt tai mũi lưỡi thân ý, nên biết tất cả chổ chính giữa.

Xem thêm: Ban Thi Đua Khen Thưởng Tỉnh Thừa Thiên Huế, Quyết Định 1291/Qđ

Tâm chân thiệt được hiển lộ qua sự thấy với nghe, khi thấy chỉ với thấy cơ mà vẫn hay biết rõ ràng mọi hình ảnh sự đồ, Màu sắc xanh, Trắng, đỏ, xoàn. Khi nghe chỉ cần nghe mà ko bám mắc vào âm thanhmập bé dại, dễ dàng chịu xuất xắc không dễ chịu và thoải mái, nhờ vào vậy ta luôn sinh sống cùng với tính nghe thường hằng.

Cũng nlỗi "điện", fan ta tất yêu thấy nghe giỏi sờ mó được điện; chỉ vị thấy cái tác dụng của chính nó nhưng mà biết bao gồm điện. Như mang lại điện vào bóng đèn thì thấy đèn sáng, cho năng lượng điện vào quạt thì thấy quạt luân chuyển, mang đến năng lượng điện vào bàn ủi thì thấy rét, cho điện vào tủ rét thì thể lỏng đông kết lại v.v…. Chính bởi vậy mà lại người ta biết là gồm năng lượng điện. Tâm Phật cũng lại như vậy, vì chưng nó có tác dụng thấy, nghe giỏi biết nương chỗ đôi mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý cơ mà ko dấy niệm phân biệt giỏi xấu, đúng không đúng v.v… nên chúng ta biết là có trọng tâm Phật sáng suốt tức thì chỗ thân này.

Đây mới là vấn đề đặc biệt quan trọng vào việc tu hành, ai bao gồm tu sẽ có được lúc thể nhập được trung ương Phật ngay chỗ thân của mọi cá nhân. Chỗ này người tu thiền Hotline trọng điểm đã tung hòa vào hỏng không nhưng mà vẫn thường biết ví dụ. Hành giả chuyên tu thiền khô sẽ thể nhập vị trí này tương đối nhiều, tuy vậy chỉ lóe lên rồi hết hoặc chỉ là một thời gian nthêm vài ba phút…..?

Tại phía trên Phật dạy phải độc nhất trung tâm bất loạn xuất phát điểm từ 1 ngày mang đến bảy ngày thì Phật đã rước về Cực lạc….? Cho đến tận hiện thời chưa có ai dám xác nhận cõi Cực lạc chỗ nào, trong văn kinh nói vô số ức kiếp về hướng Tây. Nhưng thể nhập vai trung phong vào vài bố phút hoặc một hai giờ đồng hồ thì các hành giả tu thiền….hoàn toàn có thể từng trải được. Bàn mang đến đây chúng ta đã kiếm tìm ra yếu đuối chỉ của một trung tâm không loàn. Hành giả tu thiền muốn chổ chính giữa không loàn bắt buộc làm cho sao?

- Đối chiếu ghê Lăng Nghiêm: Mắt của chúng ta thấy tất cả mọi hình ảnh sự thiết bị, biết được rõ ràng các Color xanh, đỏ, white, Black, nâu, rubi v.v… Cái biết này không trực thuộc về con đôi mắt mà lại nương nơi đôi mắt giúp xem biết rõ ràng hình ảnh màu sắc một biện pháp không nhầm lẫn, sự thứ ra làm sao thì biết rõ như thế kia, nên người ta gọi là nhãn thức, dòng biết nương khu vực mắt, tai mũi lưỡi thân ý cũng lại như vậy.

Trong Kinh Lăng Nghiêm vua Ba-tư-nặc đứng dậy bạch Phật: Con xưa nay trước đó chưa từng nghe sự chỉ dạy dỗ của Phật, chạm mặt bầy Ca-chiên-diên, Tỳ-la-chi-tử các nói: “Thân này sau khi chết không còn gì nữa, Điện thoại tư vấn là Niết-bàn.” Nay con mặc dù chạm chán Phật vẫn còn hồ nghi “làm sao phát huy chứng biết khu vực trung ương này chẳng sinh chẳng diệt”?

Phật hỏi: Đại vương! Sắc thân hiện tại tại của ông là thường trụ chẳng hoại tốt là thay đổi hoại? Vua thưa: Bạch Thế Tôn! Thân nhỏ hiện nay sinch diệt vậy đổi liên tiếp. Phật bảo: Đại vương! Ông chưa từng khử làm thế nào biết nó diệt? Vua thưa: Bạch Thế Tôn! Thân đổi mới hoại vô thường của bé mặc dù chưa từng khử, song con xem hiện tiền niệm niệm đổi dời luôn luôn luôn luôn chẳng giới hạn, nhỏng lửa tàn thành tro dần dần dần tiêu mất, bắt buộc con tất cả thể biết thân này vẫn khoan thai bị phá hủy.

Phật bảo: Đại vương! Đúng nạm. Nay ông đang già đi theo thời gian, nhan mạo đâu kiểu như thời điểm còn trẻ? Vua thưa : Bạch Thế Tôn! Thungơi nghỉ xưa bé còn tthấp da dẻ tươi nhuận, mang lại lúc trưởng thành khí huyết sung mãn, ni nhỏ già cả suy yếu hình sắc khô ráo, tinch thần mờ tối, tóc bạc phương diện nhăn uống không còn bao thọ đã chết, làm sao sánh được với lúc mạnh mẽ sung mãn?

Phật bảo: Đại vương! Hình dung của ông đâu có thể già liền? Vua thưa: Bạch Thế Tôn! Nó thầm phát triển thành hóa thay đổi dời thật con chẳng biết, rét lạnh đổi thay dần dần dần mang đến như thế. Vì sao? Khi bé hai mươi tuổi Mặc dù nói còn tphải chăng, hình tướng mặt mũi sẽ già hơn thời điểm mười tuổi, mang lại cha mươi tuổi lại suy hơn nhị mươi tuổi, ni con đang sáu mươi nhì tuổi rồi quan sát lại khi bắt đầu năm mươi tuổi rõ ràng cường tráng trẻ trung và tràn đầy năng lượng.

Kính bạch Thế Tôn! Sự thì thầm đổi dời Tuy đặt thời hạn mười năm, tuy vậy con suy xét kỹ nó biến đổi đổi đâu hầu như mười năm hai mươi năm, mà lại thật dời đổi từng năm; đâu chỉ có hằng năm, mà dời đổi từng tháng, đâu phần đa từng tháng mà dời đổi từng giờ. Nhưng nếu suy xét chín chắn tế nhị hơn thế thì khoảng chừng mỗi sát-mãng cầu, từng niệm luôn đổi dời. Vì rứa, yêu cầu con biết thân này trọn theo sự phát triển thành khử.